Friday, October 1, 2010


Cựu Sq Khóa 11 Đồng Tiến Sẽ Họp Đại Hội Truyền Thống Việt Báo Thứ Sáu, 10/1/2010, 12:00:00 AM
Cựu SQ Khóa 11 Đồng Tiến Sẽ họp Đại hội Truyền Thống

Ông Tràn Duy Hòe, Trưởng Ban tổ chức đại hội.


Westminster ( Bình Sa ) - - Hội ái Hữu Cựu Sĩ Quan khóa 11 Đồng Tiến Tổ chức Đại Hội Truyền Thống Đồng Tiến Lần Thứ 19 kỷ niệm 50 năm ngày ra trường.

Theo ông Trần Duy Hòe, trưởng ban tổ chức Đại Hội, cho biết: Tiền đại hội sẽ khai mạc vào lúc 10 giờ sáng Thứ Bảy ngày 23 tháng 10 năm 2010. Ngày Đại hội chính thức vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật, ngày 24 tháng 10 năm 2010, tại nhà hàng Emerald Bay Restaurant 5015 W Edinger, Santa Ana.
Được biết Hội ái Hữu Cựu Sĩ Quan Khoá 11 Đồng Tiến Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức được hình thành sau biến cố Tết Mậu Thân 1968. Đại hội đầu tiên được tổ chức vào ngày 22 tháng 12 năm 1969 tại Câu Lạc Bộ Tiểu Đoàn 50 Chiền Tranh Chính Trị taiï Thị Nghè, mỗi năm có một lần đại hội. Đại hội cuối cùng vào ngày 22 tháng 12 năm 1974 tại Trại Đào Duy Từ Cục Công Binh.

Khóa 11 Đồng Tiến nhập khóa ngày 03 tháng 1 năm 1961, mãn khóa ngày 22 tháng 12 năm 1961. Đại hội "Truyền Thống" Họp mặt Truyền Thống của khóa đã thực hiện hằng năm từ trước năm 1975, sau đó vì biến cố tang thương tháng tư, anh em đồng tiến cũng đồng chung số phận vào tù cộng sản, mãi đến khi định cư tại Hoa Kỳ anh em lại tiếp tục tổ chức họp mặt Đồng Tiến. Các cựu sinh viên Sĩ Quan khóa 11 Đồng Tiến luôn luôn gắn bó với nhau từ khi rời quân trường cho đến nay gần 50 năm đa số vẫn giữ liên lạc, sinh hoạt đều đặn, mỗi năm gặp nhau một lần thường xuyên phát hành đặc san "Đồng Tiến" đó là sợi dây kết chặt tình đồng môn, mặc dù thời gian có đổi thay nhưng tình đồng môn vẫn không bao giờ thay đổi đó là tâm nguyện của các cựu Sĩ Quan Đồng Tiến. Ngồi ôn lại những kỷ niệm, nhớ lại ngày chia tay nhau đi bốn phương trời nay gặp lại nhau điểm danh kẻ còn người mất đôi lúc cũng không tránh khỏi ngậm ngùi.

Ông Trần Duy Hòe cho biết với chủ đề đại hội "50 năm nhìn lại khóa 11 Đồng Tiến" 50 năm một nửa thế kỷ với không biết bao nhiêu nổi trôi, thăng trầm theo vận nước mà ngày hôm nay chúng ta còn có cơ hội ngồi lại với nhau, cùng nhau nhớ về những kỷ niệm của thời trai trẻ lên đường làm nhiệm vụ đối với quê hương đất nước.

Đây là dịp để anh em Đồng Tiến và gia đình có cơ hội gặp nhau. Trong không khí thân tình của những anh em đồng môn, đại hội "Truyền Thống" để chúng ta cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đã qua trong đời lính và nhớ về kỷ niệm nơi quân trường ngày cũ cách đây nửa thế kỷ, đồng thời cũng là diệp để chúng ta hoài niệm những đồng môn đã vĩnh viển ra đi, trong dịp nầy cũng để thông báo cho nhau những tin tức anh em, ai còn ai mất...

Trong tinh thần Đồng Tiến Ông Trần Duy Hòe thân mời tất cả anh chị đồng tiến và gia đình cùng về Thủ Đô tỵ nạn Little Sài Gòn Nam California để tham dự ngày hội 50 năm Đồng Tiến.

Mọi chi tiết liên lạc: (714) 222-2300; Hoặc vào Web: http://diendandongtien.net

Monday, September 27, 2010

Một ngày không vội vã...

Mỗi năm một lần , tôi về thăm Mẹ và các em hiện đang sống ở Montréal , Canada. Năm nay cũng như thuờng lệ, tôi về thăm nhà 2 tuần cuối tháng 6. Nói sao cho hết niềm vui gặp lại gia đình. Montréal vào mùa hè thật nóng bức, có ngày lên đến hơn 100 độ F, nên cả nhà thường rủ nhau đi ra ngoài chơi cho mát mẻ.

Tôi còn nhớ sáng hôm đó, cả nhà định dẫn mấy đứa cháu ra công viên cho tụi nhỏ hưởng chút khí trời . Tôi thì đã thay quần áo từ lâu, cứ chờ mãi mà mọi người cứ " xàng qua xàng lại ", gần 9 giờ vẫn chưa xong, nhất là mấy đứa nhóc thì cứ lăng xăng chơi game, không ai chịu thay quần áo.

Thế là tôi bắt đầu nổi quạu " Nhà mình sao làm gì cũng như rùa bò vậy ? Có đi hay không thì bảo ... ?

Cô em tôi nhỏ nhẹ " Thì từ từ, vacation mà lị , chị sống ở Mỹ riết rồi quen thói " stress out " hà ... ".

Cậu em trai thì nói " Chị làm gì mà dữ vậy, chị có biết hôm nay là " ngày không vội vã " hôn ?

Tôi ngạc nhiên, tưởng tai mình nghe lầm, nên hỏi lại " Ngày gì ? Không vội vã là sao ? " .

Thế là Má tôi bật tivi lên. Trên màn ảnh, đài nào cũng đang nói về cái ngày đặc biệt này. Ồ, thì ra là từ vài năm nay, mỗi năm chính phủ Canada chọn ra một ngày, thường là vào mùa hè, một ngày cuối tuần, và năm nay rơi vào ngày 26 tháng 6, gọi là " một ngày không vội vã ".

Khoảng chừng vài tuần truớc đó, là báo chí, các cơ quan truyền thông đều loan báo và nhắc nhở để mọi người chuẩn bị. " Ngày không vội vã " bắt đầu từ 8 giờ sáng cho đến 9 giờ tối. Mọi người được khuyên là " Bạn hãy ngủ cho thẳng giấc, thức dậy khi nào mình muốn. Hãy nhâm nhi tách cà phê , và ngồi ngắm khu vườn của bạn, nghe tiếng chim hót líu lo . Hãy đi ra ngoài nếu bạn thích, vào ăn trưa ở một restaurant nào mà bỗng dưng bạn muốn. Còn nếu không, bạn có thể mời bè bạn đến nhà làm BBQ. Bạn cũng có thể chạy xe đạp một vòng thành phố, hay nằm dài trên bãi cỏ của một công viên gần nhà, vân vân và .. vân vân " .

Tóm lại, chính phủ khuyến khích người dân : " Hãy enjoy từng phút giây hạnh phúc, bình an của ... một ngày không vội vã. Hãy biết sống và tận hưởng Hạnh phúc ở quanh ta ", như lời của một người phóng viên trên đài tivi đang nói.

Rồi còn có các màn phỏng vấn vài người dân , hỏi xem họ dự định sẽ làm gì trong cái ngày đặc biệt này trong năm, thì đa số câu trả lời đều là " spend time với gia đình, người thân ".

Có một cảnh trên màn hình làm tôi nhớ mãi. Hình ảnh một cụ già tóc bạc phơ, lụm cụm trả lời phỏng vấn với nụ cười móm mém " Tôi luôn mong đợi và yêu nhất cái ngày này trong năm, vì đó là ngày duy nhất mà tất cả con cháu tôi không ... bận rộn, chúng nó tề tựu đông đủ để họp mặt với tôi. Cám ơn chính phủ, cám ơn ân nhân nào đã " đặt ra " cái ngày ý nghĩa này ... " .

Thế là bỗng dưng tôi đổi ý . Tôi bảo gia đình " Hôm nay là ngày đặc biệt, vậy thôi mình làm chương trình gì special đi nhe .. " .

Thế là cả nhà nhao nhao hưởng ứng, người thì bảo " khỏi nấu cơm, đi ăn tiệm cho khỏe ", kẻ thì nói " nhà hàng đông lắm, đi xuống downtown chơi ".

Em trai tôi thì muốn đi xe đạp ( ở Montréal có rất nhiều bãi cho mướn xe đạp, bạn chỉ cần " quẹt " cái credit card vô là có thể lấy xe đạp đi ngay ) .

Mấy cháu nhỏ lại muốn đi tàu BateauMouche. Rồi lại có ý kiến đi câu cá, hay đi xe ngựa một vòng thành phố. Và thế là giơ tay biểu quyết. Cuối cùng thì đa số thắng thiểu số : đi xuống Vieux-port ( khu phố cổ ) chơi và sẽ đi tàu BateauMouche. Thế là chúng tôi lên đường , thảnh thơi, không vội vã ...

Đường xuống phố đông nghẹt, và kẹt xe, thế mà không một xe nào bóp kèn. Thiên hạ ngồi trong xe, an nhiên chờ đợi, còn mở cửa kiếng xuống nhìn nhau cười, và vẫy tay " No hurry ! Be happy ! ". Tôi thật sự " thấm " được thế nào là ý nghĩa của 3 chữ " không vội vã ! ".



Đến chừng xếp hàng mua vé đi tàu, thì lại là một hàng thật dài, trong cái nắng gắt của mùa hè. Vậy mà ai ai cũng cười, cũng nói, cũng bắt tay, với cả những người ... không quen biết. Dường như con người ở đây, ngày hôm nay, không ai bị stress cả. Cả một thế giới hoà bình, thanh thản quanh tôi ...

Lúc bước xuống tàu, David, thằng cháu nhỏ 5 tuổi hối hả muốn chạy đến dành chỗ, thì bị Christina - cô cháu 4 tuổi , " chỉnh " ngay : " David ! Bữa nay là " No hurry day " mà, sao David cứ hurry hoài vậy ? ", làm cả nhà cùng cười. Tôi cũng bật cười theo vì sự nhận thức dễ thương của cô bé này .

Trưa đến, đói bụng, chúng tôi ghé vô một nhà hàng Tàu. Lại đông nghẹt khách, nhưng ai ai cũng vui vẻ xếp hàng đợi đến lượt mình. Đang đứng chờ thì người bên cạnh tôi, một phụ nữ Quebécois bắt chuyện hỏi tôi đã làm gì ngày hôm nay. Tôi kể lại một ngày vui chơi với gia đình cùng các cháu. Bà cười , chỉ hai người con " Chồng tôi mất lâu rồi, năm nào vào ngày này, tôi cũng để tụi nó quyết định muốn đi đâu, làm gì... Cuộc sống mà, có gì mà phải vội vã ...". Rồi bà tiếp " Như trưa nay nè, bỗng dưng con gái tôi thèm ăn món lẩu Tàu, thế là chúng tôi vô đây, xếp hàng, nghe nói nhà hàng này món nào cũng ngon lắm .. " . Tôi gật đầu đồng ý và cảm thấy vui vui trong lòng......

Ăn no xong, thì đến chiều. Không ai muốn về nhà, thế là kéo nhau ra park chơi. Nhìn quanh, thiên hạ đông như kiến , tự dưng tôi thấy lòng mình vui chi lạ.Trải tấm chiếu trên bãi cỏ, tôi nằm xoải người, vươn vai một cái thật đã . Dường như hơn 10 năm sống trên đất Mỹ, tôi chưa hề có được cái " đã " nào như thế này . Cứ để mặc tụi nhỏ tha hồ chơi xích đu, cầu tuột, chạy chơi, la hét ... tôi nằm đeo cặp mắt kính mát, tận hưởng từng làn gió thoảng qua một cách khoái chí, do ... nothing , lim dim ... ngẫm nghĩ sự đời. Kể cũng lạ, nhờ có cái ngày này, mà tôi mới nhận ra là hình như trong đời , tôi chưa hề bao giờ có được một ngày không ...vội vã ...
... Sinh ra và lớn lên ở Saigòn, trong một gia đình nghèo, nên tôi biết rất rõ là chỉ có ráng học thì mới có thể giúp tôi thoát khỏi cái kiếp nghèo muôn thuở đó. Ngay từ nhỏ tôi đã rất hiếu học. Từ lớp tiểu học, đến phổ thông, rồi đại học, cả đời tôi chỉ biết có sách vở, và suốt ngày chỉ cắm đầu cắm cổ mà học. Tuổi thơ tôi chưa hề có một ngày không vội vã. Hôm nào cô giáo bệnh , được nghỉ và về sớm , trong khi các bạn bè cùng trang lứa lăng xăng tìm chỗ đi chơi, hay la cà các hàng quán , thì tôi lại vui mừng vì .. có thêm giờ để học bài. Tôi hối hả đạp xe về nhà, rửa mặt vội vàng và ngồi vào ngay bàn học. Bài thi nào cũng vậy, được 9 điểm là tôi buồn, vì phải điểm 10 cơ thì tôi mới chịu. Mọi người luôn bảo là tôi thích sự tuyệt đối, và như vậy thì đời tôi sẽ khổ...

Vào đại học, 5 năm, tôi lại chưa hề có được một ngày không vội vã. Lúc nào tôi cũng bận rộn, với bài vở và với những cuộc thi . Tôi luôn tham lam, mong muốn mình phải đạt điểm 10 trong mọi bài thi. Tôi sẵn sàng thức khuya , dậy sớm, miễn sao đạt được điểm tối đa là tôi vui. Có lần nhỏ bạn thân bảo tôi một câu chí lý " Học mà không chơi giết mòn tuổi trẻ, Chơi mà không học giết cả tuơng lai .. ". Tôi nói ngay " thì bởi vậy, tao học nè , chỉ có cái học mới giúp mình thoát ra khỏi nghèo khó ", nhỏ bạn cười " Tao thì chọn ... cả hai, vừa học vừa chơi, miễn sao không thi lại là " đủ xài " rồi, rồi mai này mày sẽ hối tiếc khi tuổi trẻ trôi qua uổng phí ... ". Tôi chỉ cười, nhưng bây giờ mới nhận ra là nó có lý ...

Ra trường ở Canada, đi làm, tôi lại lao vào công việc, làm thật nhiều, để mong kiếm thật nhiều tiền trong thời gian ngắn nhất. Tôi tình nguyện là 7 ngày 1 tuần, mỗi ngày 13 tiếng. Ròng rã 3 năm thì tôi đuối sức, nên đành giảm bớt chỉ làm 5 ngày. Mười năm trời, tôi dành dụm đựơc một số tiền, và nỗi ao ước, làm giàu, thật nhanh , đẩy tôi vào thị trường chứng khoán. Tôi say mê chơi stock, nên ngày nào tôi cũng luôn bận rộn với Wallstreet, với giá cả và những con số lên xuống của từng công ty. Trúng stock, chỉ qua một đêm, tôi bỗng nhiên thành triệu phú. Ấy thế mà tôi vẫn chưa có được một ngày không bận rộn. Ngay hôm đó, đầu tôi lại tính toán cách đầu tư nào để nhân đôi, nhân ba số tiền tôi đang có. Thế là lại mạo hiểm, lại chơi những ván bài to hơn . Ông bà ta đã có câu " Có gan làm giàu kia mà ". Tôi đã có gan, và tôi đã giàu, thì bây giờ nếu muốn giàu hơn, tôi cần phải có gan hơn ...



Thị trường chúng khoán sụp đổ, tôi trở tay không kịp, thế là mất trắng . Tôi không nản " không sao, còn sức khoẻ, còn quyết tâm , ta có thể làm lại từ đầu, thì sẽ có tất cả " . " Có chí thì nên " , nên tôi quyết định qua Mỹ, vì Hoa kỳ là đất nước của cơ hội. Tôi lại lao vào công việc, cần cù, ký cóp ... để dành tiền.

Vào những năm sau 2000, ngành dược và computer đang lên cơn sốt thiếu người. Thế là thiên hạ ùn ùn đổ sang Mỹ, vì làm việc nhiều tiền hơn. Tôi lại đi làm full time, 5 ngày một tuần , và luôn sẵn sàng làm overtime bất cứ khi nào công ty cần. Tôi đi làm từ sáng đến tối, ăn thì " cơm chỉ " , food to go, không xài gì cả, cắc ca cắt củm để dành từng đồng xu, hy vọng sẽ có cơ hội đổi đời ... Và rồi thì cơ hội đến thật, khi cơn sốt bất động sản bùng nổ. Giá nhà cửa tăng vùn vụt , từng ngày. Hễ ai chậm tay là ... sorry, ráng mà chịu khó ngồi nhìn " căn nhà mơ ước " vuột khỏi tầm tay, bạn nhé. Và tôi lại bị cuốn xoáy vào cơn lốc này, như hàng triệu người ở xứ Mỹ .

Mỗi tuần chỉ có được hai ngày nghĩ làm, tôi rời nhà từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối , lái xe khắp mọi ngõ ngách, để tìm xem có căn nhà nào " For sale by owner " không, hay có căn nào trông lụp xụp mà mình có thể tân trang chút đỉnh lại rồi " flip ", kiếm vài chục ngàn bỏ túi . Có những bữa tôi không có cả thời giờ để ăn cơm, mua vội vàng chút food to go bỏ bụng . " Thảy " 1 căn nhà, wow , ngon ăn quá, tôi làm căn thứ nhì, rồi thứ ba. Lòng tham con người là không đáy kia mà . Thì đùng một cái, cái " bong bóng " nhà đất nổ tung . Bao nhiêu kẻ mất nhà, tay trắng, và có tôi trong số đó . Từ một triệu phú ( lần thứ hai ) , tôi trở thành người mang nợ ngập đầu. Và thế là tôi phải đi làm bù đầu bù cổ để ráng cầm cự mấy căn nhà. Đến chừng thật sự đuối, thì tôi đành phải buông - trong cay đắng, vì không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi shortsale mấy căn nhà, trước khi để nhà bank kéo . Rồi giờ thì tôi phải tiếp tục đi cày , cả đời , để mà trả nợ. Một bài học .. suốt đời không thể nào quên. Cho đáng kiếp mày, một kẻ tham lam ...

Hôm nay nằm dài trên bải cõ, hít thở bầu không khí trong lành của một ngày nắng ấm, chẳng có việc gì phải làm, thế mà tôi thấy lòng mình , tâm mình sao mà thảnh thơi chi lạ. Giờ phút này, tôi không giàu, nhưng sao tôi lại có được sự bình an, điều mà đã hai lần là triệu phú, tôi hoàn toàn chưa bao giờ có được. Thật sự tôi phải cám ơn chính phủ Canada, hay cám ơn người ân nhân " trí tuệ " nào đó, đã nghĩ ra cái ngày đặc biệt này trong năm, để giúp người dân biết trân quý sự thanh thản mà cuộc sống ban cho chúng ta. ...

Bỗng dưng tôi chợt nhớ mới cách đây vài tuần , tôi tình cờ gặp lại cô bạn củ hồi trung học, khi vô tiệm food to go ở Cali mua đồ ăn . Hai đứa chỉ kịp chào hỏi vài câu, thì cô bạn vội vã về đón con, còn tôi thì lật đật đi ra xe sợ trễ giờ làm. Cô bạn than " Sao cuộc sống tụi mình lúc nào cũng tất bật quá há, chỉ khi nào hết thở thì mới hết ... bận rộn ... ".

Tôi chỉ cười " Xứ Mỹ mà lị ... " .

Cô bạn tự dưng hỏi xin địa chỉ email của tôi, rồi bảo rằng " sẽ email gửi cho bồ một bài ý nghĩa lắm ", rồi cô cười nói thêm " nhưng đọc thì hay, mà làm có được hay không lại là chuyện khác . .. ".

Tối đó check mail, tôi nhận được ngay , với vài dòng nhắn nhủ " Bồ ráng cố gắng thực hành theo lời khuyên trong bài này nhé, còn mình thì ... đời vẫn lăng xăng .. ".

Tôi bật cười , và click vô đọc bài viết ngắn của cô bạn :

BẬN RỘN làm cho ta không có bình an và hạnh phúc
BẬN RỘN làm cho sự hành xả của ta vụng dại
BẬN RỘN làm cho cái hiểu biết của ta khô cằn
BẬN RỘN làn cho sự sống của ta ngắn lại
BẬN RỘN khiến ta không thấy được cái đẹp của người ta thương yêu
BẬN RỘN khiến ta đi trên đường như ma rượt ...

Đời sống bận rộn là đời sống ... bất hạnh nhất trên đời ... !

Thế đấy, nhưng con người ai ai cũng luôn tìm đủ mọi lý do để mà ... BẬN RỘN.

Và rồi một ngày kia, thử hỏi có ai mang theo được cái " BẬN RỘN " về bên kia thế giới ?

Hãy biết dừng lại
Hãy biết ngơi nghĩ
Hãy tập thanh thản
và buông xả, thảnh thơi ...

thì khi cái ngày ấy đến , chúng ta mới có thể ra đi với cái tâm ... KHÔNG ... BẬN RỘN .... !!!

Đúng vậy, dường như chúng ta , ai ai cũng luôn tự tìm cho mình một " lý do " để mà bận rộn , mà chưa hề bao giờ biết cách " nếm " được hương vị cuộc sống của mỗi ngày. Tôi chợt nhớ đến cô Kim Anh , cô cũng đã bảo tôi câu này khi bác sĩ cho biết là cô chỉ còn vài tháng để sống, và cô đã nói với tôi " Mỗi người đều có số phần, cô cũng mừng là cô còn " vài tháng ", thì ít nhất cô cũng sẽ có được vài tháng sống trong bình an, không vội vã.. ".

Chiều xuống, trời bắt đầu ngã tối. Thiên hạ lần lượt rời công viên. Cả nhà tôi cũng lục đục thu xếp đồ lại.

Bé Tina có vẻ nuối tiếc, bé hỏi bà chị tôi " Mommy, ngày mai có còn là " No hurry day " hôn ? " .

Chị tôi cười " Hết rồi con, mỗi năm ở Canada có một ngày hà .. ".

Na phụng phịu " Na muốn every day đều là " No hurry day " cơ... ".

Chị tôi nói ngay " Dễ thôi con , nếu mỗi ngày mà con biết enjoy, thư thả, con đừng làm việc gì gấp gáp hết, thì mỗi ngày sẽ là " No hurry day " rồi.. .".

Tôi đứng đó, nuốt từng lời bà chị nói, và cảm thấy " ganh tỵ " với đứa cháu của mình, vì chỉ mới 4 tuổi, mà cháu đã được học một bài học quý giá nhất trên đời, còn tôi , gần nữa đời người mới được học bài học đó ...
Lên xe, cậu em trai mở nhạc, vặn thật lớn bài hát mà tôi rất thích :

... " Nếu chỉ còn một ngày để sống
Chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp
Phải chăng ta sống quá vội vàng
Nên ra đi chưa được bình an ... "

Đúng thật , cả một đời tôi luôn sống quá vội vàng , thì làm sao có thể ra đi bình an ? Một lần nữa, xin cám ơn cái ngày đặc biệt này, đã giúp tôi có một cái nhìn mới , khác hơn về cuộc sống ...

Tự dưng tôi nhớ đến hai cô bạn thân. Cô bạn đạo Chúa thì chủ nhật nào cũng đi nhà thờ, hễ rảnh là đọc cuốn Thánh kinh nhỏ lúc nào cũng kè kè trong bóp. Cô hay nói với tôi " Chúng ta nên làm theo lời dạy của Ngài, thì lúc ra đi, mình sẽ được lên Thiên đàng với Chúa .. ".

Nhỏ bạn đạo Phật thì hễ rảnh là đến Chùa, niệm Phật, nó nói tôi " Ở lành, giữ ngũ giới, làm từ thiện, thì chắc chắn sẽ được về với Phật .. ". Còn giờ phút này, tôi hiểu ra một điều " Nếu như chúng ta biết tự làm cho mỗi ngày của mình thành " MỘT NGÀY KHÔNG VỘI VÃ " , thì chúng ta sẽ có được 365 ngày một năm đang sống ở Thiên đàng, hay Niết bàn ... rồi đó ...

Chúc mỗi người trong cuộc đời, luôn có được những ngày ... không vội vã ...

Hoàng Thanh

Friday, September 17, 2010

Tìm thân nhân, gia đình của chiến hữu TÔN THẤT HIỆP thuộc Đoàn 65 / Đơn Vi 101.



Chiến hữu Tôn Thất Hiệp thuộc Đoàn 65/Dơn Vị 101 sinh năm 1948 trung Phần Viêt Nam - sau năm 1975 bị đưa ra trại tù Sơn La (Hoàng Liên Sơn) đã dùng độc dược hy sinh vào khoảng năm 1977. Đơn vi đã theo dõi, liên lạc , tìm kiếm và được xác nhận mộ phần của CH Tôn Thất Hiệp vẫn còn tại vùng huyện Văn Chấn, Sơn La.


Trên nguyên tắc muốn di dời hay bốc hài cốt, phải có thân nhân đứng ra bảo lãnh hoặc / và có sự tiếp tay và bảo trợ cũa Đơn Vị. Vì nhu cầu khẫn thiết nêu trên nên chúng tôi có lời nhắn tìm thân nhân gia đình của CH Tôn Thất Hiệp như sau đây:


Trong đơn vị có hai chiến hữu bạn cũa CH Tôn Thất Hiệp, là CH Nguyễn Chí Long (hiện ở Cali) và Phạm Hữu Rược ( ở Colorado), bạn cùng trại tù. sau khi ra tù về Saigòn có ghé lại địa chỉ số 38 đường Trương Công Định (gần bùng binh Quách Thị Trang), thăm người chị dâu của CH Hiệp tên là " Trí " vì ngươi chồng tên là Tôn Thất Trí, là Sĩ quan Không Quân, QLVNCH, sau 30/4/75 đã di tản ra hải ngoại, nay ở đâu?


Nếu biết được , xin vui lòng mách bảo. Mọi tin tức nếu có xin liên lạc với:


1. Anh Lưu Anh Dũng, Hội Trưởng Hội Ái Hữu Đơn Vị 101/Hải Ngoại. Tel: 310-951-7324


2. Ông Lê Đình Luân ( cựu CHT ĐV101). Tel: 817-292-1950


Thành thật cám ơn trong sư chờ mong.

Lưu Anh Dũng


__._,_.___

Sunday, September 5, 2010

TÌM MỘ CHA


Ngày 20 tháng 8 năm 2010



Kính thưa quý chú quý bác cựu quân nhân Quân Lực VNCH:

Thiếu tá Ninh Huy Tôn


Gia đình cháu gửi thư này đển quý bác, xin quý bác giúp lưu chuyển vào các diển đàn

cựu quân nhân QL-VNCH để hy vọng có ai biết mộ ba cháu hoặc tin tức về ba cháu:

Thiếu Tá Ninh Huy Tôn, mất tích tại trại cải tạo Yên Bái, Bắc Việt năm 1977.



Sau đây là một số chi tiết về ông Ninh Huy Tôn:



- Sỹ Quan Trừ Bị Thủ đức: khoá IV, tháng 03-1954

- Giải ngũ: 1958

- Tái ngũ: 1961

- Bị bắt làm tù binh tại mặt trận Phước Long ngày 7-1-1975.

- Bị chết hay mất tích khoãng tháng 7-1977 tại trại 5, Đoàn 776, Yên Bái

Địa chỉ hòm thơ trước khi mất: AH 81 NT



* Có 2 giả thuyết về cái chết của ông Tôn:



1. Theo hồ sơ của trại thì: Ông Ninh trốn trại ngày 27 tháng 7 năm 1977 và

mất tích từ đó (qua thơ của Cục An Ninh trả lời cho gia đình năm 1992).

2. Theo một người bạn tù tên Thành, binh chủng Nhảy Dù (không biết họ), nhà ở Cư Xá

Đô Thành Sàigòn. Sau khi ông Thành ra trại được 1 tuần (không nhớ năm) ông có

nhắn mẹ đến gặp ông tại nhà ông ở Cư Xá Đô Thành. Ông Thành kể: “Khi chúng tôi

lao động vác củi đi qua một con suối, đi hàng một, có một anh sức yếu bị té xuống

suối mà không biết bơi, anh Tôn nhảy xuống cứu, anh Tôn cứu được người kia vào bờ

thì anh Tôn kiệt sức và bị nước cuốn đi, sau đó mọi người cùng nhau đi tìm anh Tôn

nhưng không thấy. Ba ngày sau thì xác anh Tôn nằm sấp nổi lên cách đó khá xa, các

bạn tù khác đã chôn anh Tôn, vì anh Tôn có đạo nên họ cắm lên mộ anh cây thánh giá

bằng cây có khắc tên Tôn”.

* Như vậy thì lời kể của ông Thành và lời ghi chú trong hồ sơ của trại khác nhau:
- Ông Thành, bạn tù, nói rằng: Ông Tôn mất vì chết đuối.
- Hồ sơ của trại nói rằng: Ông Tôn trốn trại rồi mất tích luôn.



Cháu xin gửi kèm theo đây hình của ba cháu, với hy vọng các bạn tù ở cùng trại tù Yên Bái với ba cháu sẽ cho gia đình cháu biết mộ của ba cháu ở đâu. Hoặc cho gia đình cháu biết được nguyên nhân chính xác về cái chết của ba cháu.

Những tin tức này sẽ giúp gia đình tìm được mộ ba cháu.

Trở vê đâu trang







Gia đình con cháu ông Ninh Huy Tôn xin chân thành cảm tạ quý chú quý bác

đã giúp chuyển lá thư này vào các diển đàn cựu quân nhân Quân Lực VNCH.



Nay kính,

Con: Ninh Thị Mai Phương Email: phuongninh56@yahoo.com

Sunday, August 29, 2010

Gương sáng hy sinh và lòng chung thủy
Nguyên Ngọc, Aug 24, 2010

Cali Today News - Câu chuyện này có thật đã xảy ra tại một tỉnh miền Trung nước Đức, vì tôn trọng người ra đi, kẻ ở lại, nên NN xin được thay đổi danh xưng và vài chi tiết.
Mong Qúy Độc Gỉả thông cảm (NN).

***
Buổi chiều ra khỏi sở tôi như bị cuốn theo làn sóng người trong nhà ga xe lửa.
Tiếng cười nói huyên thuyên, tiếng đàn ca của những nghệ sĩ vỉa hè hòa lẫn mùi nước hoa, thuốc lá, thức ăn... làm giác quan tôi gần như bị tắc nghẽn.

Tôi nhanh chân bước vào toa xe lửa đang chờ sẵn, thoáng thấy một người đàn ông Việt Nam tôi quen, ông Kiên, đang ngồi lặng lẽ ở hàng ghế cuối cùng. Hôm nào gặp ông tôi cũng thấy ông ngồi chỗ này gần như bất di bất dịch.

Lẽ ra tôi tìm chỗ ngồi gần người đồng hương này để trò chuyện trong thời gian cùng đi một đoạn đường tàu. Nhưng tôi lại kín đáo nhón gót tìm một chổ ngồi xa khuất, vì thấy ông như đắm chìm vào thế giới xa xăm nào, với nét mặt buồn bã đăm chiêu, vài sợi tóc bạc lòa xoà trên trán.

Lòng tôi chùng xuống, không muốn quầy rầy thế giới thầm kín riêng tư của người đồng hương, mà theo tôi biết, cuộc đời phải chịu nhiều bẽ bàng trên đất khách…
Tháng tư 1975 sau khi cưỡng chiếm miền Nam bằng võ lực và bội phản những điều cam kết, nhà nước csVN bắt đầu ào ạt mở rộng chiến dịch vơ vét cướp bóc tài sản được gầy dựng bằng mồ hôi nước mắt và sức lao động của người dân qua chiến dịch đánh tư sản mại bản: tịch thu nhà đất dinh thự, ruộng vườn, cơ sở làm ăn, tài sản tôn giáo... và nhiều lần đột ngột mở chiến dịch đổi tiền.

Chỉ vỏn vẹn có một đêm sáng hôm sau người dân miền Nam gần như còn hai bàn tay trắng...

Tiếng oán than thấu tận đất trời…
Cùng chung số phận với hàng triệu người bất hạnh, gia đình ông Kiên gần như kiệt quệ, trong nỗi tuyệt vọng và niềm đau khổ vô biên ông quyết định liều chết bỏ nước ra đi.

Một lần nữa nhà nước cs VN lại xử dụng xảo thuật gian manh cố hữu là xuất cảng ngưới qua chiến dịch: Xuất cảnh bán chính thức.

Môt đầu người 10 cây vàng, lên Taxi 3 cây vàng (từ ghe nhỏ chở đến tàu đang đợi ngoài khơi Vũng Tàu), với đìều kiện người ra đi không được mang theo bất cứ tài sản nào mà tất cả phải “dâng hiến” cho nhà nước...

Sau khi vay mượn khắp nơi, gia đình ông Kiên bước lên chiếc tàu Huê Phong tháng 12.1978 và cập bến Hồng Kông sau 5 ngày thuận buồm xuôi gió.

Tháng ba 1979 gia đình ông Kiên có tên trong danh sách những người Việt được tỵ nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức, chính quyền và nhân dân Đức đã mở rộng tấm lòng từ ái để đón tiếp những người Viêt Nam liều chết vượt biển, vượt biên ra đi tìm tự do.
Vợ chồng ông Kiên cứ ngỡ như một lần nữa đựơc hồi sinh… trong niềm hạnh phúc vô biên và tâm lòng tri ân đất nước đã cưu mang gia đình mình, nên đã siêng năng, cần mẫn và vô cùng lạc quan để làm lại cuộc đời.

Ông Kiên được cơ quan xã hội tìm cho một việc làm ở trong Kantine của một hãng lớn trong tỉnh, bà Kiên người vợ hiền hòa chơn chất đảm đang ở nhà chăm lo cho chồng và đàn con bốn đứa.

Hạnh phúc bình dị của gia đình này tưởng chừng như là mãi mãi...

Một buổi sáng bà Kiên thức dậy thấy vô cùng khác lạ trong người, bà hàng xóm tốt bụng người Đức vội vàng đưa bà đi bác sĩ. Sau khi khám, bác sỹ cho biết bà cần phải được soi bao tử để tìm ra nguyên do căn bịnh.

Ngày hẹn đã đến bà được Bác Sĩ chích vào máu chất Kontrastmittel để soi ruột, sau đó bà mê man không tỉnh dậy. Một tuần hai tuần, rồi một tháng hai tháng trôi qua... bà đã thật sự đi vào cơn mê (Koma, tiefer Schlaf).

Ông Kiên vô cùng đau đớn trước bịnh tình của vợ, cả cộng đồng người Việt đều bàng hoàng, thương xót cho bà Kiên. Mọi người xúm lại an ủi, thăm nom ông Kiên và thay nhau giúp đỡ ông, cũng như chăm sóc đàn con nhỏ.

Một tháng sau bà Kiên được chuyển đến một bịnh viên chuyên môn chữa trị về Koma, cách nhà khoảng 100 Km.

Trong nghịch cảnh đau đớn, bất ngờ này ông Kiên bị đẩy vào hoàn cảnh gà trống nuôi con , hình dáng ông ngày một tiều tụy, xuống sắc và ông lặng lẽ hơn bao giờ hết.
Vừa đi làm, vừa nấu nướng chăm sóc cho đàn con dại 4 đứa và mỗi cuối tuần phải đi xa thăm viếng vợ.

Thời gian này tình đồng hương, tình nhân loại được thể hiện trọn vẹn ý nghĩa cao đẹp nhất.

Ong Brinkmaler một nhân viên xã hội thương tình mỗi cuối tuần đều chở ông Kiên đi thăm vợ.

Bác Sĩ khuyên ông: sự thăm viếng và chuyện trò của ông cùng các con là một liều thuốc hiệu quả, nhiệm mầu nhất để giúp bà Kiên sớm hồi sinh.

Nghe theo lời bác sỹ mỗi lần ông Kiên đến thăm bà ở bịnh viện đều tâm sự, kể lể nỗi niềm nhớ thương vô biên và nỗi vất vả của ông trong cuộc sống hàng ngày khi vắng bóng người vợ thương yêu, ông miên man kể lể với niềm hy vọng bà Kiên sẽ thức tỉnh sau giấc ngủ dài và trở về đoàn tụ với ông cùng đàn con dại.

Xuân qua, hạ đến, thu tàn, đông sang. Thắm thoát mà bà Kiên đã nằm trong Koma hơn 5 năm dài, nhưng tấm lòng thủy chung của ông Kiên vẫn không hề phai nhạt.

Ông vẫn thương yêu, kiên nhẫn đi thăm viếng bà, vẫn ngồi bên bà kể lể những nổi niềm cô đơn quạnh vắng qua dòng nước mắt và vẫn làm tròn bổn phận gà trống nuôi con…
Có những lúc đêm về khi các con ông đã đi ngủ, ngồi một mình trước bức ảnh vợ ông Kiên nói chuyện lẫm bẩm một mình trong đêm khuya thanh vắng, ông tin tưởng rằng với tình yêu tuyệt đối của ông qua thần giao cách cảm, vợ ông ở xa xôi cảm nhận được và những dòng máu đỏ sẽ luân lưu bình thường trở lại trong cơ thể để giúp bà hồi sinh, ông đã miên man kể lể trong nỗi niềm xúc động cho đến khi mệt mỏi và ngủ thiếp đi lúc nào không biết…

Một ngày cuối hạ chúng tôi bàng hoàng được tin động trời là ông Kiên sắp ra toà xin ly dị để lấy vợ khác. Lúc này thì những ý kiến thuận, nghịch, khen, chê tha hồ được bàn tán trong thành phố chúng tôi đang cư ngụ...

Ngày giờ ra tòa được giấu kỹ, nhưng không hiểu tại sao cả xóm người Việt Tỵ Nạn đều biết, biết rõ ràng chi tiết, biết rành mạch khúc nôi...

Ngày phiên tòa ấn định không hẹn mà gặp, có rất đông đồng hương Việt Nam đều bỏ công ăn việc làm để đến dự thính...
- Một phiên toà hy hữu trong tỉnh nhà.

Hôm ấy ông Kiên vẫn lặng lẽ như bao giờ, nhưng đôi mắt thì thâm quầng hơn, chắc vì những đêm dài thao thức, chúng tôi ai nấy cũng xúc động trong hồn và hồi hộp nhìn ông như gởi gấm một tấm lòng thông cảm.

Khi vị chánh án đọc bản tóm tắt tên tuổi, đời sống, nguyên nhân đi đến việc ly dị, đôi mắt ông Kiên bắt đầu đỏ hoe. Người thông dịch viên đứng tuổi dịch rõ ràng và mạch lạc.

Cuối cùng vị chánh án hỏi Ông một lần chót:
- Ông Trần, ông đã suy nghĩ chín chắn chưa, có phải ông thật sự muốn ly dị vợ hay không?

Khi nghe đến câu hỏi này bất chợt ông Kiên oà lên khóc, tiếng khóc của ông vang dội trong căn phòng yên lặng của toà án, mọi người hiện diện đều im lặng trong nỗi bàng hoàng thương xót, ông vẫn ôm mặt khóc vừa kể lể và người thông dich viên vẫn dịch và chúng tôi kễ cả vị chánh án vẫn chăm chú lắng nghe…

Trong tiếng nấc nghẹn ngào ông Kiên kể:
- Cuộc đời chúng tôi gặp muôn vàn đau khổ, chúng tôi thương nhau từ lúc còn nghèo khó, vì lánh nạn cộng sản nên gia đình tôi mới tha phương xứ người, chúng tôi chia xẻ với nhau qua bao thăng trầm trong cuộc sống, tôi vẫn yêu thương vợ tôi như ngày đầu, vợ tôi là một người phụ nữ hiền lành nhân hậu... suốt cả cuộc đời làm vợ làm mẹ chưa bao giờ vợ tôi có đựơc một ngày an nhàn sung suớng...
- Tôi muốn chờ đợi vợ tôi ngày bà tỉnh dậy.
Rồi ông Kiên khóc thật to như chưa bao giờ được khóc:
- Em ơi cha con anh khổ lắm em có biết hay không?
Thương anh và con em mau tỉnh dậy…

Ông Kiên vừa nói vừa khóc trong tức tưởi nghẹn ngào.

Đâu đây âm vang tiếng sụt sùi của những người dự thính, và những dòng nước mắt đã hòa theo với người đàn ông đau khổ này…
Vị chánh án vẫn kiên nhẫn nghe ông khóc và kể lể mà nét mặt đầy nổi xúc động, ông Brinkmaler, người chuyên viên xã hội thì ôm vai ông vỗ về an ủi.
Sau khi ông Kiên đã tìm lại một chút bình tỉnh thì vị chánh án đằng hắng và thân thiện hỏi:
- Ông Trần thân mến, tôi rất xúc động trước tấm lòng thủy chung của ông, tôi cũng hiểu nỗi đau khỗ của ông từ hơn 5 năm qua, nhưng có một điều tôi hoàn toàn không hiểu được, ông thương vợ, thương con, ông đã chịu đựng hơn 5 năm dài thì tại sao hôm nay ông lại làm đơn xin ly dị ?

Tức khắc ông Kiên chỉ tay về phía người chuyên viên xã hội và trả lời qua tiếng nấc:
Ông Brinkmaler xui tôi ly dỵ vợ, và giới thiệu tôi, để cưới vợ khác...
Cả phòng đều ồ lên, trong một thoáng suy nghĩ, vị chánh án đưa mắt nhìn người nhân viên xã hội nghiêm khắc hỏi:
- Ông Brinkmaler, xin ông xác nhận lời nói của ông Kiên và ông cho tôi biết tại sao?
Ông Brinkmaler với đôi mắt đỏ hoe, lúng túng trong nỗi nghẹn ngào trả lời:
- Không ai hiểu tôi bằng ông Kiên, quý vị có biết tôi cũng khổ biết dường nào hay không?

Khi mỗi cuối tuần tôi lái xe đưa ông Kiên đi thăm bà, vì tôi thương và cảm động trước hoàn cảnh trái ngang của ông ấy... tôi, tôi phải ngồi hàng giờ bên cạnh nghe và nhìn ông ấy tâm sự với vợ trong tiếng khóc, tuy tôi không hiểu hết, nhưng tôi cảm nhận được nỗi đớn đau trong lòng của người đàn ông Việt Nam này, nếu là người Đức thì chắc sự việc này không xảy ra như ngày hôm nay.

Tôi thấy mỗi ngày ông Kiên càng tìu tụy hơn, các con ông thì còn qúa nhỏ dại, ông Kiên cần có một người đàn bà chia xẽ với ông trong cuộc sống trên quê hương mới, đầy dẫy xa lạ này.

Tai sao mình không suy nghĩ thực tế, tại sao không suy nghĩ về tương lai 4 đứa con ông Kiên... Tại sao??? . Cho đến hôm nay 5 năm đã trôi qua ông Trần có giải quyết vấn đề này được không?

Qúy vị có biết những lúc ông ấy đau ốm cũng tôi đưa ông ấy đi bác sĩ, tôi phải đi chợ và nấu cho cả gia đìinh ông ấy ăn… tôi rất vui và hạnh phúc khi làm việc đó, nhưng hơn 5 năm qua bà Kiên vẫn không bình phục, Xin tất cả hiểu cho tấm lòng tôi...
Sau phiên toà hy hữu đó thì cuộc đời ông Kiên vẫn không thay đổi và vẫn làm thân gà trống nuôi con như ngày nào...

****
Duyên tụ nhân sinh, duyên sinh nhân biến, duyên biến nhân diệt…
Vài tháng sau thì bà Kiên thật sự từ giã cha con ông Kiên lặng lẽ ra đi..
Ngày tang lễ của bà Kiên có rất đông bạn bè thân quen tham dự, tuy không nói ra nhưng tất cả chắc đều nghĩ trong lòng: Như Thế Còn Hơn…
Riêng người chuyên viên xã hội giàu lòng từ ái, ông Brinkmann thì sau đó cũng giã từ chúng tôi ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, qua một căn bịnh thời đại.
Trong tấm lòng tri ân, lẫn kính phục xóm tỵ nạn chúng tôi buồn hiu hắt, như đã mất một người thân thương trong gia đình...

****
“Cứ ngỡ sum vầy nơi đất khách,
Nào ngờ ly biệt cõi trăm năm
Người đi thổn thức lòng son sắt
Kẻ ở năm canh lạnh chỗ nằm”!
Thương bầy con dại, nhớ người vợ hiền, nên từ đó ông Kiên tự nguyện làm chiếc lá úa, đơn độc giữa dòng đời thăng trầm xuôi ngược.

Con ông tìm được chỗ học hành, viêc làm ở đâu, ông dọn theo đến đó, ông thuê một căn phòng nho nhỏ sống một mình, để được gần cạnh con, mỗi ngày ông lụm cụm thương yêu chăm chút nấu cho con những món ăn tươm tất ngon lành, giặt ủi cho con từng manh quần tấm áo, lo lắng, săn sóc cho con khi ốm đau, an ủi con khi chúng vấp ngã trên đường đời vạn nẻo...

Niềm hạnh phúc vô vàn và duy nhất của cuộc đời ông Kiên trên quê người là buổi chiều mấy cha con quây quần bên mâm cơm bốc khói vừa ăn cơm vừa nói chuyện trong tình cha con thương yêu đầm ấm và nhắc nhỡ đến bà mẹ hiền, người vợ đảm đang...

Nhưng những chú gà con mồ côi mẹ năm xưa giờ này đã đủ lông đủ cánh, thích bay nhảy với cuộc đời đầy quyến rũ, nên ông Kiên thường ôm hình vợ trong tay, chờ đợi con về, bên mâm cơm, trong căn nhà hiu quạnh mà đôi lúc tưởng chừng như mình mòn mỏi sắp hóa đá.

Ngày tháng qua đi... Từ ngày ông Kiên xa rời chốn cũ chúng tôi không còn gặp gỡ Ông thường xuyên nữa. Thỉnh thoảng ông mới về thăm lại nơi kỷ niệm một quãng đời sum vầy êm ấm.

Ông Kiên đã để lại cho chúng tôi một mãnh trăng rằm vằng vặc trong sáng, đó là: "đức hy sinh và lòng thủy chung cao qúy".
Nguyên Ngọc (Ger)

Trở về đầu trang